Appearance
Tiểu thuyết Suối Nguồn
Giới thiệu
Nhân vật chính của tác phẩm, Howard Roark, là một kiến trúc sư trẻ theo chủ nghĩa cá nhân, quyết chọn cho mình con đường tranh đấu dù đầy chông gai hơn là phải đem đam mê và quan điểm của mình ra để thỏa hiệp. Bằng cách xây dựng những mối quan hệ với những nhân vật khác chung quanh Howard Roark, Ayn Rand lột tả nhiều hình mẫu nhân cách con người, tất cả đều khác với hình mẫu lý tưởng mà bà đặt vào Howard Roark.
Bà miêu tả đám người kia là "second-handers" ("những người sống thứ sinh" - bản dịch Nhà xuất bản Trẻ) là những kẻ sống phụ thuộc, tồn tại nhờ vào người khác. Những mối quan hệ phức tạp giữa Howard Roark và những nhân vật khác, có người giúp, có người cản trở, thậm chí cả hai, làm cho tác phẩm rất giàu kịch tính và đậm tính triết lý. Qua ngòi bút của Ayn Rand, Howard Roark trở thành hiện thân của linh hồn con người và cuộc đấu tranh của anh đại diện cho chủ nghĩa cá nhân đối lập với chủ nghĩa tập thể.
Lưu ý!
Nếu lúc nào đó bạn cảm thấy mình không biết phải sống sao cho đúng, hoang mang về những lựa chọn của mình thì bạn hãy đọc cuốn "Suối nguồn".
Đánh giá
Thay cho lời mở đầu, tôi xin trích dẫn đoạn kết đầy ẩn dụ sau: "Cô vượt qua những đỉnh cao nhất của các tòa nhà ngân hàng. Cô vượt qua chóp mái của những tòa án. Cô vượt qua tháp chuông các nhà thờ.
Đó cái kết xứng đáng cho một con người khi họ tìm được điều thiêng liêng, hơn cả "tiền bạc", "luật lệ", "giáo điều". Đó là khi ta tìm thấy thiên đường của chính mình nơi trần thế.
Đây là cuốn sách dày nhất mà tôi đã từng đọc, với độ dày lên đến 1200 trang. Tác phẩm không chỉ đồ sộ về "kích thước", mà chứa bên trong nhiều triết lý của thời đại ngày nay. Và nội dung quan trọng nhất là tác giả hướng tới đó là "Làm con người thì phải như thế nào?
Cuốn sách gồm 4 phần tương ứng với tên 4 nhân vật chính. Mỗi nhân vật đại diện tiêu biểu cho một nhóm người trong xã hội. Mỗi nhân vật tác giả xây dựng mang rất nhiều điểm quen thuộc với những người mà bạn đã và sẽ gặp mỗi ngày.
Nhân vật Peter Keating
Là nhân vật phủ nhận cái tôi của bản thân. Đó là loại người chối bỏ mơ ước của mình, chối bỏ chính kiến của mình. Ngay từ đầu đã từ bỏ cái tôi để có được sự công nhận của đám đông. Phải sống dựa trên suy nghĩ của người khác. Hành động theo hướng dẫn bởi ý chí của người khác.
Nhân vật Ellsworth Toohey
Là nhân vật đại diện cho "chủ nghĩa vị nhân sinh". Là người hiểu được thời cuộc, hiểu được đám đông sống thứ sinh như Peter Keating, từ đó thao túng và làm sa đọa con người
Nhân vật Gail Wynand
Là nhân vật làm giàu nhờ vào đám đông thứ sinh, nhưng lại chạy trốn/căm ghét con người, cho rằng mọi người đều có cái Tôi thấp hèn. Vật lộn để che dấu cái tôi. Cho đến khi đương đầu với đám đông thì nhân vật lại đầu hàng và phải chối bỏ cái Tôi
Nhân vật Howard Roark
Là nhân vật đại diện cho con người độc lập. Sống dựa vào đam mê và yêu quí giá trị lao động của bản thân. Là người rất yêu Con người, tôn trọng lao động của người khác, không nô dịch người khác. Kiên định cái tôi đến cùng.
Tính triết lý
Thông qua tác phẩm này, tác giả bàn về vị kỷ và vị nhân sinh. Mỗi người chúng ta đang kiến tạo cuộc đời mình, chúng ta có tìm thấy kết quả của cuộc đời mình theo quan điểm sống của chính mình.
Vị kỷ theo nghĩa tuyệt đối không bao giờ bắt người khác hy sinh cho mình. Anh ta sống vượt ra ngoài nhu cầu sử dụng những người khác, dù dưới bất kì hình thức nào. Anh ta không hoạt động thông qua họ. Anh ta không sống vì bất cứ ai, vì anh ta không yêu cầu ai phải sống vì anh ta.
Vị kỷ ở đây được hiểu là quyết định mình đặt cái lợi ích của mình trong mỗi một quyết định. Mỗi việc mà mình làm là đều để thỏa mãn một mong muốn nào đó của mình ngay cả việc hy sinh cho một ai đó hay một điều gì đó.
Vị nhân sinh là học thuyết đòi hỏi con người phải sống vì người khác và đặt người khác lên trên bản thân mình. Điều này làm tha hóa con người, trở thành những kẻ ăn bám, những kẻ độc tài, cả hai đều bị nô dịch cả về thể xác lẫn tinh thần.
…mọi người đều mong được bất tử. Nhưng họ chết đi cùng với mỗi ngày qua. Khi em gặp họ, họ không còn giống như lần em gặp trước đó. Với mỗi giờ trôi qua, họ lại giết đi một phần trong chính mình. Họ thay đổi, họ bác bỏ, họ mẫu thuẫn – và họ gọi đó là trưởng thành. Và cuối cùng sẽ chẳng còn lại gì cả, chẳng còn gì chưa từng bị đảo ngược hay chưa bị phản bội, như thể chưa từng tồn tại một thực thể mà chỉ là một dãy các tính từ nối tiếp nhau hiện lên rồi mờ đi trên một mớ vật chất hỗn độn. Làm sao họ có thể mong đợi một sự vĩnh cửu khi họ chưa bao giờ giữ nguyên một cái gì dù chỉ trong một khoảng khắc?…
Video giới thiệu
Nếu như bỏ lỡ mất cuốn sách này thì đó sẽ là một sự tổn thất rất lớn đối với những người muốn đi tìm ý nghĩa thực sự của cuộc sống.